Blog EURO: Ngẩng đầu và cúi đầu

Blog EURO: Ngẩng đầu và cúi đầu

Khi bạn đang đọc bài báo này, có thể trong tâm trí bạn len lỏi một chút hụt hẫng. Rạng sáng nay, trận đấu cuối của EURO 2016 vừa kết thúc, cái không khí “ăn bóng đá ngủ bóng đá” suốt một tháng qua vậy là không còn nữa. Nơi ấy, sẽ có những ký ức bạn mong giữ mãi, và cả những ký ức bạn muốn quên đi.
“Đội chúng tôi vậy là không còn đi tiếp nữa, nhưng có gì phải buồn chứ?” - một cổ động viên Xứ Wales đã mỉm cười sau khi đội nhà thất bại trong trận bán kết với Bồ Đào Nha. Trong trái tim của người dân Xứ Wales, đội nhà đã chiến thắng, bất chấp họ không thể đi tới trận đấu cuối. Sao có thể buồn, khi Xứ Wales đã làm được điều mà 20 năm qua Anh không làm nổi: vào đến bán kết một giải đấu lớn? 

Tương tự Xứ Wales là Iceland, với những hình ảnh Viking đầy hào hùng cùng một lối chơi gợi về câu chuyện cổ tích khi đội bóng tý hon này đi tới tứ kết, và màn ăn mừng cổ động khiến nhiều người xem phải nổi da gà. 

Italia là đội bóng lớn không thể đi đến đích cuối, nhưng thầy trò HLV Antonio Conte trở về nhà bằng niềm an ủi của cả đất nước, bằng những lời cảm ơn của các tờ báo lớn, bằng tình yêu tràn ngập của các tifosi. Một đội bóng lớn khác là Anh về nước trong cái cúi đầu trước cơn thịnh nộ của giới truyền thông. 

Italia đến Pháp với những sự nghi ngờ, nhưng trình diễn lối chơi gắn kết, đầy sức mạnh, còn Anh đến giải bằng sự tung hô nhưng thể hiện lối đá bạc nhược. Trong khi Italia hạ gục đội bóng số 2 thế giới trên bảng xếp hạng FIFA Bỉ, đánh bại ĐKVĐ châu Âu Tây Ban Nha, đẩy ĐKVĐ thế giới Đức tới loạt “đấu súng”, thì Anh ngã ngựa trước “băng đảo” nhỏ bé Iceland.


Cúi đầu hay ngẩng đầu ở đây, phụ thuộc vào những gì mà đội bóng đó trình diễn. Thước đo của đội bóng đẹp - xấu là thái độ của NHM sau thất bại. Một đội bóng dù yếu, nhưng chiến đấu bằng niềm tự hào màu áo, sẽ được yêu quý hơn nhiều so với một đội bóng mạnh, nhưng lại thể hiện hình ảnh rúm ró. 

Câu nói của Conte là biểu trưng của một đội bóng không thắng trên sân cỏ, những thắng trong trái tim NHM: “Tôi yêu sự cống hiến của các cầu thủ Italia vì màu cờ sắc áo. Họ đặt trái tim vào sân cỏ. Tôi hy vọng sẽ làm các cổ động viên tự hào.”

Không chỉ ở màn trình diễn, sự ngẩng cao đầu rời giải còn nằm ở tinh thần mà các đội bóng đưa tới nước Pháp. Đấy là Ireland - với những CĐV vừa được Thị trưởng thành phố Paris trao tặng Huy chương thành phố vì tinh thần thể thao của họ. 

Người chiến thắng còn là Hungary - đội bóng vừa gọi về những dư âm hào hùng năm nào của thế hệ 1954 bách chiến bách thắng. Cũng gợi về dư âm, là Ba Lan với tấm vé ở tứ kết, chỉ thua Bồ Đào Nha trong loạt “đấu súng”, là Bắc Ireland dù nhỏ bé nhưng vẫn hiên ngang đi đến vòng 1/8.

Bỉ, Anh, Nga, Áo cùng cúi đầu rời giải. Thụy Điển và Tây Ban Nha tạo ra sự cảm khái của NHM về một sự suy tàn. 24 đội bóng, 51 trận đấu, chỉ một đội được cười đến phút cuối. Nhưng sự khắc nghiệt đó không bắt buộc 23 đội bóng còn lại phải làm khổ mình. Quan trọng nhất, là dù ngã xuống, họ cũng đã đi đến trái tim người hâm mộ. Đấy là một chiến thắng lớn để nhìn về tương lai và mỉm cười. 

Và đừng quên, EURO không đơn thuần là nụ cười giương cao cúp vô địch bạn thấy sáng nay, mà EURO là lễ hội niềm vui, gắn kết cộng đồng.
Bình luận

Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu
Ký tự còn lại: 500

BÁO BÓNG ĐÁ - Chuyên trang EURO 2016